Nghe vậy, Lâm Thâm khẽ nheo mắt lại. Hắn cao hơn Dương Nhân Chân cả một cái đầu, cứ thế hơi thu cằm xuống, ánh mắt chạm thẳng vào mắt nàng.
Về phần Dương Nhân Chân, nàng cố tình mở to hai mắt, đôi môi mím chặt như đang nín thở, quật cường nhìn ngược lại hắn, quyết không cam lòng yếu thế.
Dù sâu trong ánh mắt ấy thi thoảng vẫn xẹt qua một tia né tránh, nhưng rất nhanh đã bị nàng dằn xuống. Dương Nhân Chân thậm chí còn khoanh chặt hai tay trước ngực, tựa như muốn tự tăng thêm chút khí thế cho bản thân.
Lâm Thâm dám chắc chắn mười mươi rằng Dương Nhân Chân đang giấu giếm điều gì đó trong lòng, nhưng với thái độ hiện giờ của nàng, cứng rắn bức ép hiển nhiên không phải là cách hay.